31.12.14

Tạm biệt năm cũ 2014, năm 2015 cũng lại như thế thôi?

Mỗi lần ur, mình lại thích viết lung tung.
Hôm nay mình lại say, vì thịt xôi nên con tự mới lòi ra!

1. You raise me up


Chúng ta cứ tự nâng nhau lên.

Ta cứ khen nhau mãi. Mấy quyển sách bàn về thành công, giàu sang, nghệ thuật sống, nghệ thuật giao tiếp và làm người cứ nói về cách khen nhau. Rằng khen đểu còn hơn chê thật.

Thành ra, con người cứ theo cái lối ấy mà khen nhau. Như chẳng hạn, mình không thật xinh gái lắm, nhưng có dăm bảy người khen mình đôi ba lần xinh gái thì mình cứ tưởng là mình xinh gái thật :))

Cho nên, tất cả cứ mải khen nhau mãi, thành ra chẳng biết đâu là vàng đâu là thau.

Đằng sau đấy, có khi đang âm thầm muốn dí nhau xuống bùn!

Cho nên ta chớ tin vội những lời khen.

Ta nên khen nhau để động viên nhau, nhưng hãy khen thật lòng.

2. Mình thích những bác như bác Nguyễn Bá Thanh.


Thẳng thắn thật thà thường thua thiệt
Lỗi lầm luồn lọt lại lên lương

Không ai gọi cái mả này hay cái mả kia là Ông mả, Cụ mả, Thủ trưởng mả.
Nhưng, cuối cùng bác Thanh sẽ lưu danh trong dân gian.

Đấy, lại ăn cơm rau muống nói chuyện quốc gia rồi.
Ai khiến.
Tối mai ăn gì, nhà hết gạo kìa anh Hộ?

3. Mọi năm, mỗi lần sang năm mới mình lại hỏi một câu hỏi cũ


Năm hai nghìn không trăm mấy mấy có gì mới?
Mình rất thích anh kia, anh nói: Năm nay anh lại phát biểu như năm ngoái thôi!

4. Mấy dòng này viết trong lúc đang là Tiên, mai mốt tỉnh rượu rồi lại thấy hối hận.


Dài quá, dông dài quá, mà pha quế nhỉ :)


5. Tạm biệt năm cũ 2014, năm 2015 cũng lại như thế thôi.


Ha ha ha.


No comments:

Post a Comment

Cảm ơn bạn đã nhận xét!